Nỗi ám ảnh mang tên Ôsin

Cuối cùng, việc mà em lo sợ nhất đã âm thầm xảy ra: Anh cương quyết bỏ nhà theo cô Ôsin vừa nghỉ việc, với lý do muôn thuở của đàn ông, cô ấy yếu đuối tội nghiệp và cần anh hơn em!

Ảnh: Inmagine

Chuyện lớn thật, nhưng chẳng phải quá bất ngờ, càng không đủ để quật ngã em được nữa. Bởi nỗi thất vọng về anh trong em, có lẽ đã đến mức cùng cực rồi.

Đây không phải lần đầu anh tòm tem với người giúp việc. Hơn năm năm chung sống, em đã nhiều lần phải đổi Ôsin, bởi em sợ chồng mình… bén lửa. Đó chẳng phải thói đa nghi đề phòng có phần quá đáng, hay bởi em yêu chồng đến độ lúc nào cũng nơm nớp canh chừng, mà là…

Em bận bù đầu cả ngày ở cơ quan, tối còn phải tranh thủ đi dạy thêm mới đủ trang trải chi phí trong nhà. Về đến cửa đã là mệt lả. Những lúc đó, anh đang thong thả ngồi đọc báo, xem tivi, và hay gặp nhất là trò chuyện với Ôsin. Anh thường trách móc em ham danh vọng, mê những thứ phù phiếm, xem nhẹ gia đình. Nhưng, khi em thẳng thắn đề nghị anh đóng góp vào việc nuôi dạy con, phụ giúp cha mẹ hàng tháng, anh toàn lảng qua chuyện khác. Không thể để cảnh nhà thiếu thốn, em đành gồng mình kiếm sống, phó mặc việc nhà cho Ôsin, dù lòng nơm nớp nỗi lo.

Anh có thể cảm động từ cái áo được Ôsin ủi phẳng phiu, khen ngợi không tiếc lời bữa cơm nóng sốt, nhẹ nhàng dịu dàng với Ôsin mỗi khi nhờ vả gì. Thì người ta bỏ công chăm sóc cho cha con anh kia mà, đối xử tốt một chút cũng có gì là không phải. Anh giải thích thế, em thấy đó cũng là điều hoàn toàn hợp lý, nếu như…

Mẹ từ ngoài quê lặn lội vô thăm cháu sau khi nghe tin dữ. Mẹ muốn “từ” anh vì tức giận anh làm cả gia đình tai tiếng. Em còn biết làm gì hơn ngoài lẳng lặng cúi mặt, khuyên mẹ chồng đừng buồn, ảnh hưởng tới sức khỏe. Rồi anh sẽ về thôi, chắc cũng không lâu lắm đâu…

Em tin như vậy. Xài hết số tiền mang theo, anh sẽ quay lại năn nỉ xin vợ con tha thứ, hứa hẹn thế này thế khác. Rồi thì, nhìn hai đứa con quấn quýt bên ba, nhìn cảnh nhà hiu quạnh, nhìn mẹ chồng len lén thở dài, em sẽ lại mềm lòng. Cuộc sống lại cứ thế mà trôi, trong thắc thỏm của em, trong nỗi lo lắng rất thật rằng, chẳng biết đến lúc nào, và với ai, chồng em lại cảm thấy mình quan trọng đến không thể thiếu được với người ta…

Theo NGUYỄN HẢI MY - PNO
Xin vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu
 
 
Tên: (*)  
E-mail: (*)  
Ý kiến của bạn (*)

Hiện chưa có ý kiến cho bài viết này. Mời bạn tham gia đóng góp ý kiến.

Giấy phép số 216/GP-TTĐT _ Bộ TTTT, Cục PTTH&TTĐT cấp ngày 31/8/2010
Ghi rõ nguồn CHAVAME.COM khi phát hành lại thông tin từ Website này