Mẹ con... cãi nhau tay đôi

Bài học đầu tiên mà mỗi bậc cha mẹ cần nhớ để dạy con: Người lớn không phải lúc nào cũng đúng. Và với con trẻ bây giờ, cha mẹ sai cũng đồng nghĩa với việc cha mẹ sẽ khó có quyền kiểm soát và khuyên bảo các hành vi của con cái.


 

Ảnh minh họa: Inmagine.




Chị Hương đưa khách về nhà chơi, vừa bước vào nhà, thấy đồ chơi đủ các loại đang nằm lăn lóc khắp phòng khách, ngay cả bàn ghế thì mỗi cái một hướng. Thấy "quê" với khách, chị mắng:
 

- Con chơi kiểu gì mà bừa bãi như vậy hả?
 

- Con chơi hồi nào - cậu con cãi lại.
 

- À, giỏi cãi. Không con thì đứa nào?
 

- Mấy đứa bạn ở xóm.
 

- Thằng này dám cãi mẹ, chẳng nể mặt chút nào. Không dằn được nữa, chị Hương la lớn.
 

- Vậy hai bữa trước, sao mẹ không nể mặt con cứ chửi con trước bạn bè - cậu con 11 tuổi "phản kích".
 

- Đồ con hư, tao đập bể mặt mày bây giờ.
 

Rồi chợt nhớ tới khách đang có mặt, chị xuống giọng: "Thôi đi xuống nhà dưới, chiều tao hỏi tội tiếp".
 

Để chữa thẹn, chị vừa cười vừa nói: "Không hiểu sao thằng bé bữa nay hư như vậy chứ mọi ngày đâu có thế. Mấy chị thông cảm cho".
 

Đúng là hai ngày trước trong lúc bạn Trung đến chơi, tìm không thấy cái bấm móng tay, chị la ầm ĩ và nghi ngay mấy đứa trẻ "táy máy tay chân" nên chửi con ngu dại không biết giữ đồ.
 

Như muốn chứng minh bạn "trong sạch", Trung tìm kỹ từng chỗ và tìm được liền đem đưa cho mẹ và nói một hồi: "Mẹ thấy chưa, thật oan cho bạn con". Rõ là lỗi ở chị, chẳng những không xin lỗi chị lại mắng át: "Lần này không, còn lần tới thì chưa biết". Sau câu nói của chị, mẹ con giận nhau bởi mẹ nói con bênh bạn hơn mẹ, con thì bảo mẹ làm sai mà không xin lỗi.
 

Chồng chị đi công tác vài ngày, trong nhà chỉ có hai mẹ con. Biết bố không có ở nhà, Trung như được tự do vui chơi thoả thích theo ý mình, mặc cho mẹ tìm kiếm khắp xóm. Tối thứ bảy không phải chuẩn bị bài vở đến trường, Trung cứ ngồi "ôm" cái tivi. Thấy đêm đã khuya chị giục con: "Thôi không xem nữa, đi ngủ ngay". Thế nhưng thằng bé vẫn cứ dán mắt vào tivi bất chấp lời nói của mẹ.
 

Giận quá chị quát: "Mẹ nói đi ngủ sao không nghe hả". "Mẹ nói ai" - Trung cãi lại. "Nói con chứ còn ai vào đây". "Nhưng bố bảo nói gì phải có chủ ngữ, vị ngữ chứ".Chị nạt: "Đừng có đem bố ra mà hù mẹ. Mẹ la như vậy mà con cho là sai à", "Mẹ nói không sai nhưng cách nói thì không đúng", cậu con trả lời. Chị lắc đầu ngao ngán.
 

Chủ nhật rồi, chồng chị về nhà, chị thú nhận: "Con bướng bỉnh, khó dạy quá, em chịu không nổi nữa rồi". Chồng chị bảo: "Mỗi lần con cãi tay đôi với em, anh la thì em can nói nó còn nhỏ biết gì. Được rồi, bây giờ anh chỉ em bài học đầu tiên về dạy con: Trước hết cha mẹ phải là tấm gương...".

Theo SGTT
Xin vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu
 
 
Tên: (*)  
E-mail: (*)  
Ý kiến của bạn (*)

Hiện chưa có ý kiến cho bài viết này. Mời bạn tham gia đóng góp ý kiến.

Giấy phép số 216/GP-TTĐT _ Bộ TTTT, Cục PTTH&TTĐT cấp ngày 31/8/2010
Ghi rõ nguồn CHAVAME.COM khi phát hành lại thông tin từ Website này